Có lẽ mình tưởng tượng thôi nhỉ? Nhưng khi những giọt lệ thực sự rơi xuống, khi mình nhìn thấy nụ cười gượng gạo của bản thân trong gương, cũng là lúc Pi nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu. Như thể: ”Mama sao vậy?”

Và rồi những giọt nước mặn chát đó, rơi xuống cánh tay, cũng là lúc, Pi nhẹ nhàng liếm nó đi. “Mama à, đừng khóc!”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *